Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên và sức người. Khi một vụ mùa bị mất mát do thiên tai (mất một), người nông dân không chỉ lo mất đi sản phẩm trực tiếp mà còn sinh ra mười nỗi lo khác: lo mất giống cho vụ sau, lo thiếu lương thực, lo không có cái ăn, lo không có tiền trang trải, lo bị chủ nợ đòi, lo con cái đói khổ, lo bệnh tật, lo không đủ sức lao động, lo mất uy tín với xóm làng, và lo cho cả tương lai bất ổn. Hay trong việc giữ gìn tài sản, nếu để mất một món đồ quý giá, người ta sẽ sinh ra sự nghi ngờ, lo lắng về việc kẻ gian có thể đột nhập lần nữa, hoặc liệu còn những món đồ nào khác bị mất mà chưa phát hiện ra, dẫn đến tâm trạng bất an kéo dài. Nó phản ánh sự nhạy cảm và thận trọng của người xưa trước những biến cố trong cuộc sống.