Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Một mặt người, mười mặt của" phản ánh sâu sắc quan niệm sống và đạo lý làm người của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh xã hội nông nghiệp lúa nước, nơi con người là yếu tố quyết định cho mọi hoạt động sản xuất và sinh tồn. Trong xã hội phong kiến, con người, nhất là người lao động, là nguồn lực chính để cày cấy, xây dựng. Sự mất mát một con người, đặc biệt là lao động chính trong gia đình, không chỉ là nỗi đau về tinh thần mà còn là tổn thất lớn về kinh tế, có thể ảnh hưởng đến cả một thế hệ. Gia đình có thể lâm vào cảnh đói nghèo, thiếu hụt. Ngược lại, của cải dù có mất đi cũng có thể làm lại được. Tuy nhiên, câu này không có nghĩa là coi thường của cải, mà là đặt sự sống con người lên trên hết. Nó thể hiện lòng nhân ái, sự coi trọng mạng sống và ý thức về giá trị con người trong cộng đồng. Trong nhiều trường hợp, câu này còn được dùng để khuyên răn những người liều lĩnh, coi thường tính mạng vì tiền bạc, hoặc để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo vệ an toàn lao động, an toàn tính mạng con người.