Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Một người nhà bằng ba người mượn" ra đời từ thời xa xưa, gắn liền với nền văn minh lúa nước và phương thức sản xuất nông nghiệp truyền thống của người Việt. Trong xã hội xưa, mỗi gia đình thường là một đơn vị sản xuất tự cung tự cấp. Nguồn lao động chính trong gia đình bao gồm vợ, chồng, con cái và họ hàng thân thiết. Những người này làm việc không chỉ vì tiền công mà còn vì lợi ích chung của cả gia đình, vì tình cảm ruột thịt, vì trách nhiệm với mảnh đất, mảnh vườn của mình. Do đó, họ làm việc với tinh thần tự giác, cần cù, sáng tạo và có trách nhiệm cao hơn hẳn. Ngược lại, người "mượn" hay "mướn" ở đây là những người làm thuê bên ngoài, họ làm việc chủ yếu vì tiền công, thiếu sự gắn bó, ít khi đặt cái chung lên trên cái riêng, nên hiệu quả công việc thường không cao bằng người nhà. Đặc biệt trong những vụ mùa bận rộn như cấy, gặt, thì việc huy động được sức lao động của người nhà là vô cùng quan trọng, quyết định thành bại của cả vụ.