Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà tầng lớp địa chủ, quan lại, thương nhân giàu có bóc lột sức lao động của tầng lớp nông dân, người làm thuê. "Chị lái buôn" ở đây đại diện cho tầng lớp giàu có, có vốn liếng, khả năng kinh doanh, đầu tư sinh lời dù chỉ với số vốn nhỏ "một tiền". Ngược lại, "con đi ở" là những người lao động nghèo, làm thuê cho nhà giàu, không có tài sản riêng, phải sống dựa vào cơm trắng, cá ngon do chủ cung cấp. Hoàn cảnh "đi ở" thường là những người gặp khó khăn, mất mùa, nợ nần, hoặc con cái mồ côi không nơi nương tựa, phải bán sức lao động để kiếm sống qua ngày. Họ làm lụng vất vả nhưng chỉ nhận được sự bố thí về vật chất, còn quyền tự do, tài sản thì không có. Câu ca dao phản ánh rõ nét sự phân hóa giàu nghèo, bất công xã hội trong thời kỳ đó, là tiếng lòng của những người dân nghèo khổ, thể hiện sự chua xót, bất mãn trước hiện thực.