Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam. Thóc là lương thực chính, là sản phẩm làm ra từ sức lao động nông nhàn và có thể tích trữ, nhưng giá trị quy đổi không cao bằng vật nuôi như gà. Giá trị của gà thường biến động hơn, phụ thuộc vào nhiều yếu tố như giống, tuổi, sức khỏe và nhu cầu thị trường. Trong khi đó, thóc, dù là mặt hàng thiết yếu, lại có giá trị tương đối ổn định và thường được dùng làm thước đo giá trị chung. Có thể vào thời xưa, việc nuôi gà không quá phức tạp, tốn kém như chăn nuôi gia súc lớn, nên gà có thể trở thành một loại 'tài sản' có giá trị hơn thóc. Hoặc đôi khi, câu này cũng xuất phát từ kinh nghiệm thực tế khi trao đổi, mua bán, người ta nhận thấy giá trị tương quan giữa hai loại nông sản này.