Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, chịu ảnh hưởng nặng nề bởi tư tưởng Nho giáo, đặc biệt là quan niệm "trọng nam khinh nữ". Trong một xã hội nông nghiệp lúa nước, việc có con trai nối dõi để gánh vác việc đồng áng, thờ cúng tổ tiên, và duy trì sản nghiệp là vô cùng quan trọng. Con trai được xem là người kế thừa, là chỗ dựa cho gia đình khi về già, là người mang lại danh dự và sự tiếp nối cho dòng họ. Ngược lại, con gái đến tuổi lấy chồng sẽ về nhà chồng, không còn trực tiếp đóng góp cho gia đình mình nữa, và theo quan niệm cũ, không thể nối dõi tông đường. Sự khác biệt về vai trò kinh tế và xã hội này, cùng với tâm lý chuộng con trai để có "người rà" nối dõi, đã khiến cho quan niệm "nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô" (một con trai là có, mười con gái là không) trở nên phổ biến, và câu tục ngữ này là một biểu hiện cực đoan của nó.