Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam truyền thống chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Đất đai là tư liệu sản xuất chính, và việc cày cấy, trồng trọt đòi hỏi sự chuyên cần, kiến thức và kinh nghiệm sâu sắc. "Lộn đất" ở đây không chỉ đơn thuần là việc cày bừa mà còn bao hàm cả quá trình chăm sóc, vun trồng, thu hoạch, là cả một chu trình lao động gắn bó mật thiết với đất đai. Ngược lại, việc đi buôn thời xưa tiềm ẩn nhiều rủi ro: đường sá xa xôi, nguy hiểm, thị trường bấp bênh, dễ bị lừa gạt hoặc mất mát. Do đó, giá trị của một người nông dân gắn bó với đất, có khả năng tự sản xuất lương thực, thực phẩm nuôi sống bản thân và gia đình được xem là nền tảng vững chắc cho xã hội, hơn hẳn sự phù phiếm, may rủi của con buôn. Câu nói phản ánh tư tưởng trọng nông, ức thương của chế độ phong kiến, đồng thời cũng là bài học kinh nghiệm thực tiễn về sự ổn định và giá trị lâu dài của lao động sản xuất.