Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tế và quan sát tinh tế của người Việt xưa về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên, cũng như trong các mối quan hệ xã hội. Quả trứng, với vỏ mỏng manh dễ vỡ, đòi hỏi sự nâng niu tối đa. Bông hoa, dù đẹp đẽ nhưng cũng dễ tàn phai và rụng cánh, cần được hứng đỡ một cách nhẹ nhàng để giữ gìn vẻ đẹp. Từ những hình ảnh cụ thể, gần gũi này, cha ông ta đã khái quát hóa thành bài học về cách đối xử với con người, đặc biệt là với những người phụ nữ, trẻ em, hay những người yếu thế hơn. Trong xã hội phong kiến xưa, vai trò của người phụ nữ thường được ví như "phái yếu", cần được chồng con, gia đình nâng đỡ, che chở. Tình cảm vợ chồng, tình yêu đôi lứa cũng được ví von bằng sự dịu dàng, ân cần ấy. Cách ví von này không chỉ thể hiện sự khéo léo trong ngôn ngữ mà còn phản ánh nét đẹp văn hóa ứng xử trọng tình nghĩa, đề cao sự tinh tế, yêu thương trong đời sống tinh thần của người Việt.