Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Nghĩa tử là nghĩa tận" bắt nguồn sâu xa từ quan niệm về đạo hiếu, một trong những giá trị cốt lõi của Nho giáo và cũng là nét đẹp truyền thống ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Trong xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là trong các gia đình nông nghiệp, cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng, vất vả lao động để con cái khôn lớn. Do đó, bổn phận làm con là phải biết ơn, kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ cho đến cuối đời. Quan niệm "chết là hết" (nghĩa tử là nghĩa tận) ban đầu có thể hiểu theo nghĩa đen là khi con người chết đi thì mọi thứ coi như chấm dứt, không còn gì nữa. Tuy nhiên, cách hiểu này lại trái với đạo lý làm người và đạo hiếu. Chính vì vậy, câu thành ngữ này được ông cha ta diễn giải và sử dụng theo hướng ngược lại, nhấn mạnh rằng: chữ hiếu của con cái đối với cha mẹ không chỉ dừng lại ở lúc cha mẹ còn sống mà còn phải tiếp tục sau khi cha mẹ đã qua đời. Phải làm tròn bổn phận, lo liệu hậu sự chu đáo, đời đời ghi nhớ công ơn. Nó thể hiện sự trăn trở, suy tư sâu sắc của người xưa về trách nhiệm thiêng liêng, bất biến của con cái đối với đấng sinh thành.