Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ đời sống nông nghiệp lúa nước truyền thống của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, vai trò của người đàn ông thường gắn liền với việc đi xa để mưu sinh, làm ăn, hoặc tham gia các cuộc chiến tranh, triều đình. Khi người đàn ông đi xa, họ tạm thời thoát ly khỏi những lo toan thường nhật trong gia đình, đặc biệt là việc bếp núc, chợ búa, con cái. Họ không còn phải "chực nồi cơm" - một công việc thường xuyên, lặp đi lặp lại và đôi khi nhàm chán, đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn. Ngược lại, người phụ nữ hoặc người ở nhà, với vai trò nội trợ, mới là người phải "chực nồi cơm" hàng ngày, từ việc nấu nương, chăm sóc gia đình đến quán xuyến mọi việc. Họ phải đối mặt với những vất vả, lo toan cơm bữa, có thể dẫn đến sự bực bội, mệt mỏi. Vì vậy, câu nói này phản ánh một cách tinh tế sự khác biệt về gánh nặng trách nhiệm và tâm lý giữa người ra đi và người ở lại.