Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Người đời của tạm" bắt nguồn từ quan sát sâu sắc của ông cha ta về quy luật sinh tử và vòng quay của vạn vật trong tự nhiên. Trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, chủ yếu là nông nghiệp lúa nước, con người sống gắn bó mật thiết với thiên nhiên, chứng kiến sự sinh sôi, nảy nở rồi tàn lụi của cây cỏ, muôn loài. Họ hiểu rằng mọi thứ trên đời đều có khởi đầu và kết thúc, không có gì là vĩnh cửu. Bên cạnh đó, triết lý Phật giáo với quan niệm về vô thường, về sự tan biến của vạn pháp cũng ảnh hưởng sâu sắc đến tư tưởng người Việt, củng cố thêm nhận thức về tính tạm bợ của cuộc đời. Kinh nghiệm thực tế cho thấy, dù giàu sang hay nghèo khó, dù quyền cao chức trọng hay dân thường, đến cuối cùng ai cũng sẽ rời bỏ cõi đời này, để lại mọi thứ phía sau. Từ đó, câu thành ngữ ra đời như một lời nhắc nhở, một bài học triết lý về cách sống.