Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Người dưng nước lã' ra đời từ thời xa xưa, khi mà cuộc sống nông nghiệp lúa nước là chủ đạo. Nước là yếu tố thiết yếu cho sự sống và canh tác, nhưng dòng nước chảy qua làng này sang làng khác, qua mảnh ruộng này sang mảnh ruộng khác thì chỉ là 'nước lã', không mang theo tình cảm hay sự gắn bó. Những người từ nơi khác đến, không có nguồn cội, không có họ hàng thân thích, giống như dòng nước lã ấy, không có sự ràng buộc về tình cảm hay trách nhiệm. Trong xã hội phong kiến xưa, quan niệm về dòng tộc, làng xóm rất nặng nề. Ai không thuộc về một cộng đồng, một dòng tộc cụ thể đều bị coi là người ngoài. Do đó, khi gặp khó khăn, những 'người dưng nước lã' thường ít nhận được sự giúp đỡ hay sẻ chia. Câu thành ngữ này ra đời như một lời nhắc nhở, một sự phê phán nhẹ nhàng những thái độ vô tâm, đồng thời cũng là lời khuyên nhủ con người hãy sống tình nghĩa, gắn bó hơn với cộng đồng.