Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ quan sát thực tế đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các khu vực nông thôn hoặc làng nghề có chợ họp thường xuyên. Việc nhà gần chợ thường mang lại lợi thế buôn bán, dễ dàng tiếp cận nguồn hàng và khách hàng. Tuy nhiên, có những gia đình, vì quá chiều con hoặc không muốn con vất vả, đã làm thay mọi việc, từ việc nhà đến việc kinh doanh, buôn bán. Điều này vô tình tạo ra sự ỷ lại, khiến con cái không có cơ hội rèn luyện kỹ năng sống, đối mặt với khó khăn. Khi cha mẹ già yếu hoặc không còn làm ăn được nữa, con cái không đủ năng lực để gánh vác, đành phải "gánh nợ" (ở đây là gánh nặng cuộc sống, trách nhiệm, hoặc cả những hậu quả từ sự nuông chiều của cha mẹ). Nó phản ánh một phương pháp giáo dục sai lầm, không đặt nền tảng vững chắc cho tương lai của con cái.