Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu nói này xuất phát từ quan sát thực tế đời sống của người Việt xưa, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo và tình trạng lao động luôn là vấn đề nhức nhối. Người giàu thường là chủ đất, chủ xưởng, thương gia, họ phải lo toan nhiều việc từ quản lý đến mở rộng kinh doanh, sản xuất để duy trì và phát triển tài sản. Cuộc sống của họ thường bận rộn, thậm chí là căng thẳng, ít có thời gian cho bản thân. Trái lại, những người nghèo khó, mất mùa, hoặc không có nghề nghiệp ổn định, họ thường rơi vào cảnh thất nghiệp. Khi không có việc gì để làm, thời gian rảnh rỗi nhiều, họ dễ sa vào các thú vui tạm thời như ăn uống, nhậu nhẹt để quên đi sự cơ cực hoặc thiếu thốn về tinh thần. Câu thành ngữ ra đời như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở về thái độ sống, cách nhìn nhận giá trị bản thân trong xã hội.