Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này hình thành trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam, nơi mà cái đói cái no là nỗi ám ảnh thường trực của người dân. Cuộc sống phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, mùa màng, nên sự khan hiếm lương thực luôn là một mối lo. Khi lúa gạo (thường được coi là 'món ngon', 'đắt' theo nghĩa bóng của sự sung túc) dồi dào, người ta có xu hướng ăn uống no đủ, thậm chí là phô trương, lựa chọn những món cầu kỳ. 'Đắt bói' ở đây không hẳn là giá tiền mà là sự quý hiếm, ngon miệng, được ưa chuộng khi có dư dả. Ngược lại, vào những mùa giáp hạt, khi thóc lúa khan hiếm, người ta buộc phải tìm đến những loại lương thực thay thế như khoai, sắn - những thứ 'rẻ tiền', dễ trồng, dễ kiếm, có thể giúp qua cơn đói. 'Đắt khoai' là cách nói ngược, ám chỉ sự phổ biến và dễ tiếp cận của khoai trong những hoàn cảnh khó khăn. Kinh nghiệm này được tích lũy qua nhiều thế hệ, trở thành lời răn dạy về sự tiết kiệm, biết ơn những gì mình có và đối mặt với nghịch cảnh.