Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là giai đoạn phong kiến, khi mà đời sống của đại đa số nông dân vô cùng cơ cực. Nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, phụ thuộc nhiều vào thiên tai, mất mùa. Do đó, cái ăn cái mặc là mối quan tâm hàng đầu, là thước đo cơ bản cho sự tồn tại và khả năng hoạt động của con người. "No cơm ấm cật" là biểu hiện cho sự đủ đầy, sung túc về vật chất, là điều kiện tiên quyết để con người có thể "dậm dật mọi nơi" - tức là có thể tự do đi lại, làm ăn, tham gia các hoạt động xã hội, hoặc đơn giản là tận hưởng cuộc sống một cách thoải mái. Ngược lại, "quần áo tả tơi" thể hiện sự nghèo khó, thiếu thốn, khiến con người cảm thấy tự ti, bất an, "mọi nơi chẳng dật" - không thể nào vui vẻ hay làm bất cứ việc gì một cách trọn vẹn. Câu ca thể hiện kinh nghiệm sống quý báu của người nông dân về việc đặt nền tảng vững chắc trước khi vươn tới những điều cao xa hơn.