Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này bắt nguồn từ thực tiễn giao tiếp, ứng xử của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh xã hội trọng lời nói và coi trọng đạo đức. Ông cha ta nhận thấy rằng, trong các cuộc trò chuyện, hội họp, hay thậm chí là trong các mối quan hệ xã hội, những người nói ít nhưng lời lẽ sâu sắc, có giá trị thường được đánh giá cao hơn những người nói nhiều nhưng lan man, thiếu nội dung. Trong nền văn minh lúa nước, việc trao đổi thông tin, kinh nghiệm sản xuất, hay bàn bạc các công việc chung đều đòi hỏi sự hiệu quả và chính xác. Một lời nói có trọng lượng, có tính định hướng sẽ giúp công việc tiến triển thuận lợi. Ngược lại, những lời nói ba hoa, không đâu vào đâu không chỉ lãng phí thời gian mà còn có thể gây hiểu lầm, chia rẽ. Do đó, kinh nghiệm dân gian đã đúc kết nên câu nói này để răn dạy con cháu về cách ăn nói sao cho có văn hóa, có giá trị.