Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát tinh tế của người Việt xưa về các mối quan hệ xã hội và cách ứng xử trong cuộc sống. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, việc đi lại trên đồng ruộng, làng xóm thường có những con đường chính, đường mòn được mọi người công nhận và sử dụng chung. Tuy nhiên, cũng có những kẻ "đi ngang về tắt", tức là lấn chiếm đất đai, đường đi của người khác để tạo lối đi riêng, gây phiền hà, mất trật tự cho cộng đồng. Hình ảnh này được nhân hóa lên trong giao tiếp, lời nói. "Nói khôn nói ngoan" là cách nói có lý, có tình, muốn trình bày điều đúng đắn. "Kẻ đi ngang về tắt" tượng trưng cho những kẻ gian xảo, lắm mưu mô, không đi theo lẽ phải, sẵn sàng lợi dụng, bóp méo sự thật để đạt mục đích cá nhân. Do đó, khi có việc quan trọng, cần trình bày rõ ràng, minh bạch, nên tìm gặp những người thẳng thắn, đáng tin cậy, tránh xa những kẻ tiểu nhân, cơ hội.