Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm sống của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh xã hội phong kiến với sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. Người nông dân nghèo khổ, quanh năm lam lũ, nhìn thấy sự sung túc, đầy đủ của nhà giàu với những món ngon vật lạ như cốm - một sản vật quý thường chỉ nhà giàu mới có dịp thưởng thức - dễ sinh lòng thèm muốn, tủi phận. Sự thèm muốn đó đôi khi dẫn đến những hành động không đúng mực hoặc chỉ đơn giản là nỗi đau khổ tinh thần. Mặt khác, trong xã hội xưa, tình trạng trộm cắp, cờ bạc, các tệ nạn xã hội thường tập trung ở những khu vực nhất định hoặc có liên quan đến những nhóm người không tốt. Việc sống gần những đối tượng này, dù không tham gia, cũng dễ bị nghi oan, bị liên lụy, hoặc vô tình chứng kiến những việc xấu dẫn đến rắc rối. Câu nói phản ánh mối quan hệ nhân quả, sự tác động mạnh mẽ của môi trường xã hội đến đời sống cá nhân, đặc biệt là đối với những người yếu thế, ít có khả năng tự bảo vệ mình.