Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Ống tre đè miệng giạ" bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống nông nghiệp và sinh hoạt của người Việt xưa. Vào thời xưa, lúa và thóc thường được dự trữ trong các chum, vại hoặc giạ. Để bảo quản thóc lúa khỏi ẩm mốc, mối mọt và đặc biệt là để đề phòng kẻ gian trộm cắp, người ta thường dùng các vật liệu có sẵn như lá chuối, mành tre, hoặc các khúc ống tre đập dẹp để bịt kín miệng giạ. Ống tre, với đặc tính cứng cáp, dễ tìm, dễ chế tác, trở thành vật dụng lý tưởng để che đậy. Hành động "đè miệng giạ" bằng ống tre không chỉ giữ cho hạt thóc được an toàn mà còn hàm chứa ý nghĩa giữ gìn tài sản. Từ đó, hình ảnh này được nhân dân mượn để nói về việc giữ gìn bí mật, lời ăn tiếng nói của mình, bởi lời nói hớ hênh cũng có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng, mất mát tương tự như việc mất đi thóc lúa quý giá.