Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Ông trời có mắt" bắt nguồn sâu xa từ tín ngưỡng thờ Trời (Thượng đế) của người Việt cổ, một tín ngưỡng phổ biến trong các xã hội nông nghiệp lúa nước. Người xưa quan niệm Trời là đấng cai quản vũ trụ, ban phát mưa thuận gió hòa cho mùa màng bội thu, hoặc gây ra hạn hán, bão lũ khi con người làm điều trái ý Trời. Do đó, mọi hành vi của con người đều được Trời nhìn thấy và ghi nhận. Trong đời sống xã hội, khi chứng kiến những bất công, oan trái mà luật pháp con người chưa thể giải quyết, hoặc khi kẻ ác nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, người dân thường ngước nhìn lên trời và thốt lên câu này, bày tỏ niềm tin rằng Trời sẽ không bỏ qua, sẽ có ngày mang lại sự công bằng. Nó phản ánh mong muốn về một trật tự xã hội công minh, nơi thiện giả thiện báo, ác giả ác báo, dù muộn màng.