Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn và quan sát đời sống của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên. Người xưa quan niệm phúc đức là thứ tích lũy được từ những việc làm tốt, từ sự vun trồng, chăm sóc cho cuộc sống, nhưng may mắn lớn thường chỉ đến một lần như trúng mùa bội thu hay gặp được thời cơ hiếm có. Ngược lại, tai họa như hạn hán, lũ lụt, mất mùa, hay những biến cố trong cuộc sống (bệnh tật, mất mát người thân, rạn nứt quan hệ) thường có xu hướng kéo đến liên tiếp, tạo thành một chuỗi bất hạnh. Sự quan sát này đã ăn sâu vào tiềm thức văn hóa, dẫn đến cách nhìn nhận về tính chất thất thường của phúc và sự dai dẳng, chồng chất của họa, từ đó hình thành nên câu nói răn dạy này. Nó phản ánh một triết lý sống thực tế, luôn ý thức về sự mong manh của hạnh phúc và sự hiện diện tiềm tàng của khó khăn.