Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này phản ánh sâu sắc triết lý sống và kinh nghiệm nhận diện con người của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh xã hội phong kiến nơi mà sự phô trương đôi khi bị coi là không đúng mực, còn khiêm tốn là một đức tính quý. "Quân tử" là hình mẫu lý tưởng về người có đạo đức, tài năng, thường sống khiêm nhường, không khoe mẽ, giữ gìn sự thanh cao của mình. Việc "ẩn hình" không có nghĩa là trốn tránh hay hèn nhát, mà là sự tu dưỡng bản thân, chờ đợi thời cơ thích hợp để thể hiện tài năng và đức độ. Ngược lại, "tiểu nhân" là hạng người thấp kém về đạo đức, thường có mưu đồ cá nhân, hay dùng lời ngon tiếng ngọt, hành vi giả tạo để lừa gạt, lấy lòng người khác. Việc "lộ tướng" là bản chất cố hữu của họ, dù có cố che đậy cũng không thể giấu hết, hoặc họ cố tình thể hiện để trục lợi. Câu nói này ra đời từ kinh nghiệm thực tế trong quan hệ xã hội, buôn bán, hay thậm chí trong triều đình, nơi mà việc phân biệt người tốt, kẻ xấu là vô cùng quan trọng để giữ gìn sự ổn định và phát triển.