Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người xưa về tâm lý con người trong các mối quan hệ xã hội. Trong xã hội truyền thống Việt Nam, nơi mà các mối quan hệ làng xóm, họ hàng, bạn bè thân thiết thường kéo dài suốt đời, sự quen thuộc đôi khi dẫn đến thái độ xuề xòa, coi nhẹ. Người ta dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người thân quen, hoặc không còn giữ được sự lễ phép, kính trọng như ban đầu. Ngược lại, khi tiếp xúc với người lạ, đặc biệt là những người có địa vị hoặc ăn mặc chỉn chu, người ta thường có xu hướng kiềm chế bản thân, giữ gìn phép tắc, lời ăn tiếng nói cho cẩn thận hơn để tạo ấn tượng tốt. Điều này cũng phản ánh một phần thói quen trọng hình thức, coi trọng vẻ bên ngoài trong một số hoàn cảnh nhất định của xã hội xưa. Câu nói là lời nhắc nhở về sự tỉnh táo, không để sự quen biết làm mờ mắt hay sự xa lạ làm ta quá đề phòng.