Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm và thực tiễn xã hội Việt Nam xưa, nơi mà gia đình và dòng họ đóng vai trò trung tâm. Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, việc thừa kế tài sản, đất đai, gia nghiệp thường được cha mẹ quyết định và truyền lại cho con cái theo quy củ. Ngược lại, việc giáo dục, dạy dỗ con cái từ khi còn nhỏ, định hướng cho chúng trở thành người tốt, có ích cho xã hội, hay kế thừa truyền thống gia đình, lại là trách nhiệm trực tiếp và chính yếu của người làm cha mẹ. Khi một đứa trẻ ra đời và lớn lên, những người xung quanh muốn tìm hiểu về nó, về phẩm chất, tính cách, hay tiềm năng, họ sẽ tìm đến cha mẹ nó để hỏi. Bởi lẽ, cha mẹ là người hiểu rõ con mình nhất, là người đã trực tiếp nuôi dưỡng, dạy dỗ và định hình nên con người nó. Còn về tài sản, của cải, đó là thuộc về người sở hữu, người làm ra, chứ không phải là thứ mà một đứa trẻ có thể tự mình nắm giữ hay quyết định khi chưa đủ khôn lớn hay chưa có sự phân công, giao phó của người lớn. Do đó, câu nói phản ánh rõ nét vai trò tối thượng của cha mẹ trong việc vun trồng, giáo dục con cái, đồng thời phân định rõ ràng trách nhiệm giữa cha mẹ và con cái trong các vấn đề thuộc về nhân cách và tài sản.