Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Rạch giời rơi xuống" bắt nguồn từ quan niệm dân gian xa xưa về thế giới quan của người Việt, nơi trời và đất được coi là hai cõi tách biệt nhưng có mối liên hệ mật thiết. Bầu trời, hay còn gọi là "trời", là nơi ngự trị của thần linh, là biểu tượng cho sự cao cả, thiêng liêng và quyền năng tối thượng. Người xưa tin rằng mọi sự kiện quan trọng, từ thiên tai đến những điều kỳ diệu, đều do trời định đoạt. Việc "rạch giời" chỉ một hành động làm tổn hại đến sự toàn vẹn của bầu trời thiêng liêng, một điều gần như bất khả thi trong nhận thức của con người. Do đó, "rạch giời rơi xuống" hàm ý chỉ một sự việc hoặc một nhân vật phi thường, vượt ngoài quy luật thông thường, mang tính đột phá, hoặc một hiện tượng quá đỗi bất ngờ, khó tin đến mức như thể chính bầu trời cao vời cũng phải "nứt" ra để mang nó đến. Nó phản ánh mong muốn về những điều tốt đẹp, những nhân tài xuất chúng có thể xuất hiện một cách thần kỳ để thay đổi vận mệnh.