Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người thường xuyên phải tiếp xúc với lửa và các vật dụng nóng trong lao động sản xuất, đặc biệt là trong việc nấu nướng, làm bánh, hay các công việc liên quan đến nung gốm, rèn kim loại. Chiếc rế, thường được làm từ vải cũ, rơm rạ, hoặc tre đan, là vật dụng không thể thiếu để bảo vệ đôi tay khỏi bị bỏng. Khi chiếc rế còn mới, nó phát huy tối đa công dụng. Tuy nhiên, trong điều kiện lao động vất vả, rế có thể bị sờn rách, sờn chỉ, hoặc thủng lỗ. Dù không còn nguyên vẹn, người ta vẫn cố gắng tận dụng nó như một biện pháp phòng vệ tạm thời. Việc dùng rế rách tuy không tốt bằng rế lành, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì để lót tay và chịu bỏng nặng. Điều này phản ánh tư duy thực tế, biết xoay sở và tận dụng những gì có thể trong hoàn cảnh thiếu thốn của người xưa.