Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, khi mà mối quan hệ giữa người với người thường phức tạp và ẩn chứa nhiều toan tính. Trong các gia đình quyền quý, sự phân biệt giữa chủ và tớ, người ở và người làm công là rõ rệt. Người ở thường phải phục tùng, làm theo ý chủ, đôi khi bị o ép, áp bức, nên họ luôn cảm thấy đề phòng, sợ hãi. Mặt khác, những người cho ăn, ban phát vật chất cũng có thể là những kẻ nắm quyền, có khả năng kiểm soát và chi phối người nhận. Họ có thể dùng ân huệ để ràng buộc, sai khiến hoặc để đo lường lòng trung thành. Kinh nghiệm sống cho thấy, những gì đến dễ dàng đôi khi lại đi kèm với những ràng buộc không mong muốn. Do đó, người xưa đã đúc kết kinh nghiệm rằng, cần phải tỉnh táo, không nên quá tin tưởng hoặc ỷ lại vào bất kỳ ai, dù là người thân cận hay người ban ơn.