Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Sông có khúc, người có lúc" bắt nguồn từ kinh nghiệm quan sát thiên nhiên và đời sống lao động sản xuất của người Việt xưa, đặc biệt là cư dân nông nghiệp trồng lúa nước gắn bó với các con sông. Dòng sông không bao giờ chảy theo một đường thẳng tuyệt đối mà luôn uốn lượn, có khúc nông, khúc sâu, khúc chảy xiết, khúc êm đềm. Sự quanh co, khúc khuỷu của dòng sông được ví như những thăng trầm, biến cố trong cuộc đời con người. Người xưa nhìn thấy sự vô thường, biến đổi không ngừng của tự nhiên để rút ra bài học cho mình. Họ quan sát thấy những người nông dân có lúc mùa màng bội thu, sung túc, nhưng cũng có lúc mất mùa, đói kém. Những người làm quan có lúc đắc thời, thăng tiến, nhưng cũng có lúc bị giáng chức, lưu đày. Từ những quan sát thực tiễn đó, họ đúc kết nên câu thành ngữ này như một quy luật tất yếu của cuộc sống, một lời khuyên răn đầy trí tuệ để con người sống khiêm nhường, kiên trì và lạc quan.