Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu nói "Sống khôn, chết thiêng" phản ánh sâu sắc quan niệm của người Việt cổ về cuộc đời và cái chết, gắn liền với đời sống nông nghiệp lúa nước và tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên. Xưa kia, khi xã hội còn sơ khai, con người phải dựa vào trí tuệ, sự khôn ngoan để sinh tồn, sản xuất, chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt và các thế lực thù địch. Sự khôn khéo trong lao động, trong ứng xử được coi là yếu tố then chốt quyết định sự tồn tại và phát triển. Ngược lại, sau khi một người qua đời, họ được đưa vào cõi vĩnh hằng, trở thành một phần của thế giới tâm linh, được con cháu thờ phụng, tưởng nhớ như một vị thần linh. "Thiêng" ở đây không chỉ là sự tôn kính mà còn hàm ý về quyền năng siêu nhiên, khả năng phù hộ hoặc răn đe con cháu. Câu nói này đúc kết kinh nghiệm thực tiễn: khi sống phải biết khôn ngoan để lập thân, tạo dựng, còn khi chết đi rồi thì mọi sự tính toán, mưu cầu đều chấm dứt, chỉ còn lại sự tôn nghiêm và ảnh hưởng tâm linh.