Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này phản ánh rõ nét thực trạng xã hội và quan niệm sống của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn. "Vải bùi" là loại vải mộc, thô, rẻ tiền, thường được tầng lớp lao động nghèo sử dụng hàng ngày vì tính tiện dụng và tiết kiệm. Ngược lại, "vàng tâm" là loại gỗ quý, chắc, có vân đẹp, thường chỉ được dùng để đóng đồ thờ cúng, đồ dùng quý giá hoặc làm quan tài cho những gia đình khá giả, thể hiện sự tôn kính, mong muốn người đã khuất có một nơi an nghỉ xứng đáng. Sự đối lập "sống mặc vải bùi - chết vùi vàng tâm" cho thấy một nghịch lý đáng buồn: khi còn sống thì thiếu thốn, thậm chí bị coi nhẹ, nhưng khi chết đi lại được "đầu tư" vào hình thức, vào sự phô trương hậu sự. Điều này có thể xuất phát từ tâm lý "tránh voi chẳng được" khi đối diện với cái chết, hoặc do quan niệm "chết là hết", nên người sống cố gắng làm cho hậu sự thật tươm tất để thể hiện đạo lý, lòng hiếu thảo và để "mắt làng xóm". Nó cũng có thể là lời than thân trách phận của những người nghèo khổ, luôn phải hy sinh tiện nghi, vật chất khi sống để dành dụm cho hậu sự.