Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ ngàn xưa, gắn liền với đời sống nông nghiệp lúa nước và tư duy dân gian Việt Nam. Trong xã hội xưa, con người sống phụ thuộc nhiều vào tự nhiên và cộng đồng. Mỗi gia đình, mỗi làng xóm đều có những nét sinh hoạt, tập quán riêng biệt. "Nết" ở đây không chỉ là tính cách mà còn bao hàm cả nếp sống, nếp sinh hoạt, cách làm ăn. "Tật" có thể hiểu là những thói quen, tật xấu, hoặc những điều còn vướng bận, chưa giải quyết xong khi còn sống. Trong quá trình lao động sản xuất, dân gian quan sát thấy mỗi người có cách làm việc, cách ứng xử khác nhau. Có người chăm chỉ, có người lười biếng, có người khéo léo, có người vụng về. Những nết na, tật xấu đó theo họ suốt cuộc đời và ảnh hưởng đến cả cái chết. Do đó, khi chứng kiến sự đa dạng đó, ông cha ta đã đúc kết nên câu tục ngữ này để nói lên quy luật muôn đời của tạo hóa và xã hội.