Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Sống quê cha, ma quê chồng" phản ánh sâu sắc hủ tục và quan niệm trọng nam khinh nữ, coi nhẹ vai trò của người phụ nữ trong xã hội Việt Nam phong kiến. Thời xưa, sau khi kết hôn, người phụ nữ rời bỏ gia đình cha mẹ đẻ để về sống chung với nhà chồng, chịu sự quản lý, ràng buộc và quy tắc của gia đình mới. Họ phải tuân thủ tam tòng tứ đức, sống sao cho vừa lòng cha mẹ chồng, anh em chồng và chồng mình. Cuộc sống của họ bị bó buộc, ít có quyền tự quyết. Ngay cả khi người phụ nữ qua đời, theo quy định của xã hội xưa, họ cũng không được chôn cất hay thờ phụng tại quê nhà mình mà phải theo về quê chồng. Điều này thể hiện sự 'xa lạ' ngay cả sau khi chết, không còn là một phần của gia đình gốc. Do đó, câu thành ngữ ra đời như một lời than thở, một sự phê phán ngầm về thân phận hẩm hiu, không trọn vẹn của người phụ nữ, họ sống trong sự phụ thuộc và ngay cả cái chết cũng không mang lại sự giải thoát hoàn toàn về mặt tinh thần hay quyền được thuộc về cội nguồn của mình.