Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt Nam xưa. Trong xã hội phong kiến, người nông dân phụ thuộc hoàn toàn vào mùa vụ. Mỗi buổi cày, cấy, làm cỏ, gặt hái đều vô cùng quý giá, quyết định đến cái ăn, sự no ấm của cả gia đình trong suốt một năm. Các lễ hội, giỗ chạp tuy là một phần quan trọng trong đời sống tinh thần, thể hiện sự kính trọng tổ tiên, tình làng nghĩa xóm, nhưng chúng thường diễn ra vào những thời điểm nhất định, có thể trùng lặp hoặc chiếm dụng thời gian quý báu của đồng áng. Người xưa nhận thấy rằng, việc mải mê tham dự các cuộc vui, tụ họp, dù có chút quà cáp hay thức ăn ngon từ cỗ bàn, nhưng nếu nó làm gián đoạn công việc đồng áng, thì cái thiệt hại về sản xuất còn lớn hơn nhiều. Sự đánh đổi này là không khôn ngoan, bởi "thóc đâu mà ăn" nếu không cày cấy. Do đó, câu "Tham buổi giỗ, lỗ buổi cày" ra đời như một lời đúc kết kinh nghiệm thực tiễn, một bài học về sự ưu tiên trong lao động, về tầm quan trọng của việc giữ gìn sức khỏe và thời gian cho công việc sản xuất chính.