Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Thắt lưng buộc bụng" bắt nguồn từ đời sống lao động, sản xuất và sinh hoạt vô cùng vất vả của người nông dân Việt Nam trong xã hội phong kiến xưa. Khi mùa màng thất bát, hoặc trong những giai đoạn giáp hạt, cái đói cái nghèo luôn rình rập, người ta phải thắt chặt "chiếc bụng" của mình lại bằng cách nhịn ăn bớt đi. Hành động này vừa mang tính biểu tượng cho sự cam chịu, nhẫn nại, vừa là một biện pháp thực tế để đối phó với cảnh thiếu thốn. Chiếc thắt lưng, vốn là vật dụng giản dị, trở thành công cụ để siết chặt vòng bụng, nhắc nhở bản thân phải tiết kiệm, không được hoang phí. Nó còn có thể ám chỉ việc người xưa ít có quần áo, phải mặc chật để giữ ấm hoặc để tiện làm việc đồng áng nặng nhọc. Qua thời gian, hình ảnh "thắt lưng buộc bụng" đã ăn sâu vào tiềm thức dân gian, trở thành một lời răn dạy về đức tính tiết kiệm, cần cù, lạc quan trong nghịch cảnh.