Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ đời sống tín ngưỡng, tâm linh và các hoạt động xã hội của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước và chế độ phong kiến trọng lễ nghĩa. "Thờ" ở đây có thể hiểu là việc thực hiện các nghi lễ ban đầu, ví dụ như việc lập bàn thờ, cúng giỗ tổ tiên, hoặc tham gia vào một tổ chức, một phong trào. Những việc này thường dễ dàng bắt đầu, có thể do tâm lý đám đông, hoặc do sự thúc đẩy ban đầu. Tuy nhiên, "giữ lễ" là sự duy trì liên tục, bền bỉ các quy tắc, nghĩa vụ, trách nhiệm đi kèm. Trong tín ngưỡng, đó là việc giữ gìn hương hỏa, thực hiện đầy đủ các nghi thức cúng bái theo đúng lệ làng, lệ gia tộc, không lơ là, bỏ sót. Trong xã hội, đó là việc giữ gìn đạo lý, phép tắc, tuân thủ luật lệ, hoàn thành tốt vai trò, trách nhiệm của mình trong cộng đồng, gia đình. Xã hội xưa vốn coi trọng lễ giáo, nhưng việc thực hành lễ giáo một cách nghiêm túc, lâu dài lại không hề dễ dàng, đòi hỏi sự rèn luyện, ý thức và bản lĩnh. Câu nói phản ánh thực tế rằng con người thường dễ bị dao động, dễ quên đi trách nhiệm ban đầu khi đối mặt với khó khăn, thử thách hoặc sự cám dỗ của cuộc sống.