Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ trong thực tiễn đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt cổ. Xưa kia, lúa gạo là tư liệu sản xuất và là lương thực chính nuôi sống cả gia đình. Việc tích trữ thóc lúa sau mỗi vụ mùa là vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, do điều kiện bảo quản thời xưa còn nhiều hạn chế (không có kho silo hiện đại, dễ bị ẩm mốc, mối mọt), nếu tích trữ quá nhiều thóc mà không sử dụng hết hoặc không biết cách phơi sấy, bảo quản cẩn thận, thì lúa sẽ bị mục nát, hư hỏng, mất đi giá trị dinh dưỡng và khả năng nảy mầm. Tương tự, tiền bạc nếu chỉ để đó mà không biết sinh lời, đầu tư hay sử dụng vào những việc có ích, thì nó cũng trở nên vô giá trị, hoặc thậm chí có thể bị mất đi vì những lý do khác. Câu này ra đời như một lời đúc kết kinh nghiệm dân gian về sự cân bằng giữa việc sản xuất, tích trữ và sử dụng tài sản.