Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của câu thành ngữ "Tiếng bấc tiếng chì" bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt và lao động sản xuất của người Việt xưa. Thời xưa, cây bấc thường mọc hoang, thân rỗng, nhẹ, dễ vỡ và không có giá trị sử dụng nhiều trong đời sống, có chăng chỉ dùng làm vật liệu lót hoặc đốt tạm. Ngược lại, chì là một kim loại nặng, có màu xám xanh, tuy không quý như vàng bạc nhưng lại có nhiều ứng dụng quan trọng. Chì được dùng để làm đồ trang sức, đồ dùng (như chén, bát men chì), trong y học (như làm thuốc, đắp mụn nhọt), và đặc biệt là trong kỹ thuật đúc đồng, làm binh khí. Do sự khác biệt rõ ràng về đặc tính vật lý (nhẹ - nặng) và giá trị sử dụng (tầm thường - hữu dụng), người xưa đã lấy hình ảnh "bấc" và "chì" để ví von cho những thứ có giá trị và không có giá trị, từ đó hình thành nên câu thành ngữ này như một lời nhắc nhở về sự phân biệt.