Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này phản ánh sâu sắc quan niệm về giới tính và vai trò của nam, nữ trong xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà vai trò của người đàn ông thường gắn liền với việc ra ngoài làm việc lớn, thể hiện tài năng và sức mạnh, trong khi người phụ nữ chủ yếu đảm nhiệm công việc nội trợ, chăm sóc gia đình. Sự 'khôn' của người đàn ông được đo bằng khả năng làm ăn, xây dựng, thể hiện ý chí và sự quyết đoán, đôi khi có thể bộc lộ ra bên ngoài bằng những lời lẽ, hành động mạnh mẽ, thậm chí là những quyết định dứt khoát. Ngược lại, sự 'khôn' của người phụ nữ được thể hiện qua sự khéo léo trong đối nhân xử thế, khả năng vun vén gia đình, gìn giữ hòa khí, thường sử dụng sự dịu dàng, mềm mỏng và đôi khi là nước mắt để giải quyết vấn đề hoặc bày tỏ tâm tư, tình cảm. Tập quán trọng nam khinh nữ trong xã hội xưa cũng góp phần định hình nên cách hiểu này, coi sự biểu hiện ra bên ngoài của nam giới là đáng giá, còn sự kín đáo của nữ giới là sự khôn ngoan cần thiết để tồn tại và được yêu mến.