Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Trai son gái hóa" bắt nguồn từ quan niệm và kinh nghiệm sống của người Việt xưa về sự thay đổi của con người khi lập gia đình. Trong xã hội phong kiến, việc kết hôn không chỉ là sự gắn kết của hai cá nhân mà còn là sự sắp đặt của hai bên gia đình, đặt trên cơ sở môn đăng hộ đối và sự phù hợp về hoàn cảnh. Người con trai, trước khi cưới vợ, có thể còn sự hồn nhiên, bồng bột của tuổi trẻ, hoặc còn phụ thuộc vào cha mẹ. Sau khi cưới vợ, anh ta phải gánh vác trách nhiệm của người trụ cột gia đình, phải suy nghĩ cho vợ con, phải làm lụng vất vả để mưu sinh. Tương tự, người con gái, vốn được giáo dục theo khuôn phép "công, dung, ngôn, hạnh", sau khi về nhà chồng, càng phải tuân thủ các quy tắc ứng xử, giữ gìn nề nếp gia phong, chăm lo việc nhà, sinh con đẻ cái. Cuộc sống tự do, vui chơi bên ngoài bị hạn chế, thay vào đó là những lo toan, bộn bề của cuộc sống gia đình. Sự "hóa" ở đây vừa mang ý nghĩa tích cực là sự trưởng thành, chín chắn hơn, vừa mang ý nghĩa tiêu cực là sự mất đi những nét hồn nhiên, vô tư, sự gò bó trong khuôn khổ xã hội.