Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi vai trò của người đàn ông và người phụ nữ được phân định rõ ràng theo quan niệm "nam tả, nữ hữu", "trọng nam khinh nữ". Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, người đàn ông thường được coi là trụ cột chính, gánh vác việc lớn, ra ngoài làm ăn. Còn người phụ nữ, dù có thể sở hữu tài sản như ruộng đất, nhưng theo tập quán và luật lệ thời bấy giờ, việc quản lý, điều hành hay quyết định những vấn đề quan trọng thường thuộc về người đàn ông. Hơn nữa, trong quan niệm "chồng chúa vợ tôi", người phụ nữ được kỳ vọng sẽ chăm lo việc nội trợ, vun vén gia đình, ít có quyền tự quyết. Do đó, để có một cuộc sống sung túc, hạnh phúc, người phụ nữ dù giàu có đến đâu cũng cần có người chồng hậu thuẫn, chỉ bảo. Ngược lại, người đàn ông nghèo khó cũng có thể trở nên khá giả nhờ có người vợ đảm đang, tháo vát, biết cách xoay sở, quản lý tài chính gia đình.