Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm quan sát đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong các cộng đồng làng xã. Người xưa thường ví von bản chất con người qua những hình ảnh quen thuộc trong tự nhiên và đời sống. "Hổ lang" là hình ảnh tượng trưng cho sự hung dữ, tàn bạo, ăn thịt người, thường ẩn nấp trong rừng sâu, nơi ít người qua lại. Ngược lại, "mặt rỗ" là hình ảnh chỉ sự xấu xí, tiều tụy, có thể do bệnh tật hoặc vết sẹo, thường dễ bị người đời nhìn thấy và đánh giá. Việc đặt hai hình ảnh đối lập này cạnh nhau cho thấy sự giả tạo. Trong xã hội xưa, việc giữ gìn hình ảnh, danh dự rất quan trọng. Những kẻ "mặt rỗ" thường bị kỳ thị, xa lánh. Do đó, câu thành ngữ ám chỉ những người cố tình tỏ ra yếu đuối, đáng thương, hoặc giả vờ hiền lành ở nơi đông người (dưới làng) để che giấu đi bản chất hung ác, chỉ trực chờ cơ hội để hành động khi ở một mình hoặc nơi vắng vẻ (trên rừng). Đây là lời cảnh tỉnh cho mọi người về sự đa đoan của bản chất con người.