Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Trông mặt mà bắt hình dong" bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt cổ. Trong xã hội xưa, việc đánh giá một con người thường dựa trên những biểu hiện bên ngoài vì thông tin còn hạn chế. Người ta tin rằng tướng mạo, cử chỉ, cách ăn nói có thể tiết lộ phần nào tính cách, vận mệnh của một người. Đặc biệt trong xã hội làng xã, nơi mọi người sống gần gũi, việc quan sát lẫn nhau là điều tất yếu để duy trì sự ổn định. Những người có dáng vẻ khinh khỉnh, lời nói điêu ngoa thường bị nghi ngờ về đạo đức, trong khi người có vẻ ngoài hiền lành, chăm chỉ thì dễ được tin tưởng. Bên cạnh đó, các bộ môn như xem tướng số cũng góp phần hình thành nên quan niệm này, cho rằng có mối liên hệ giữa nét mặt và vận mệnh, tính cách. Do đó, câu thành ngữ ra đời như một lời đúc kết kinh nghiệm, một bài học về cách nhận biết người.