Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Vắng mợ thì chợ vẫn đông' phản ánh rõ nét tư duy và quan niệm của xã hội Việt Nam phong kiến, nơi vai trò của người phụ nữ thường bị xem nhẹ hoặc giới hạn trong phạm vi gia đình, nội trợ. Tuy nhiên, ngay cả trong hoàn cảnh đó, câu nói đã ngầm chỉ ra rằng sức lao động và sự đóng góp của người phụ nữ, dù quan trọng, nhưng không phải là yếu tố duy nhất quyết định sự tồn tại hay phát triển của một cộng đồng, một hoạt động kinh tế như chợ búa. Chợ là nơi trao đổi hàng hóa, là hoạt động sinh kế của nhiều người, từ người bán đến người mua, và sự vắng mặt của một cá nhân, dù là người nội trợ chính trong gia đình (người mợ), cũng không thể làm ngừng trệ toàn bộ hoạt động đó. Nó cho thấy sự tự vận động, tính cộng đồng và sự linh hoạt trong cách tổ chức sinh hoạt của người dân xưa. Câu này có thể đã ra đời từ những lần người phụ nữ đi vắng vì việc gia đình, việc hiếu hỉ hoặc đi xa, nhưng chợ vẫn nhóm họp, mọi người vẫn mua bán, chứng minh rằng sự phụ thuộc không hoàn toàn tuyệt đối.