Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Việc người thì sáng, việc mình thì quáng" ra đời từ kinh nghiệm quan sát đời sống và ứng xử của người dân lao động Việt Nam xưa, chủ yếu gắn liền với đời sống nông nghiệp. Trong làng xã xưa, mọi người sống gần gũi, quan hệ láng giềng, thân tộc chặt chẽ. Việc chung, việc làng, việc họ hàng, hay thậm chí là việc nhà người khác, ai cũng có thể để ý, bàn tán, đưa ra ý kiến. Bởi lẽ, nó có thể ảnh hưởng đến cộng đồng, đến mối quan hệ chung. Tuy nhiên, cái "sáng" ở đây lại mang hàm ý tiêu cực, đó là sự soi mói, dễ dàng phán xét. Ngược lại, "việc mình" là những công việc, trách nhiệm cá nhân, gia đình. Khi đối diện với những việc này, nhiều người lại có xu hướng "quáng", tức là mờ mắt, không nhìn rõ. Có thể vì họ bận rộn, thiếu khả năng, hoặc tệ hơn là cố tình lảng tránh trách nhiệm, bao che cho sai sót của mình vì ngại tai tiếng, vì muốn giữ thể diện, hoặc vì bản tính ích kỷ. Sự tương phản "sáng" và "quáng" đã khắc họa sắc nét thói xấu này, một bài học muôn đời về sự tự nhận thức và tinh thần trách nhiệm.