Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ kinh nghiệm sinh hoạt gắn liền với sông nước của người Việt cổ, đặc biệt là những cộng đồng sống ở vùng đồng bằng sông Hồng và các khu vực có nhiều sông ngòi, kênh rạch. Trong đời sống xưa, việc di chuyển và vận chuyển hàng hóa chủ yếu dựa vào các phương tiện đường thủy. Bè, mảng được kết bằng tre, nứa là những phương tiện phổ biến, chi phí thấp, dễ làm. Tuy nhiên, chúng lại kém bền vững, dễ bị vỡ, mục nát hoặc bị dòng chảy xiết cuốn trôi. Khi chiếc bè đang chở người hoặc hàng hóa đột nhiên bị vỡ, đó là một tình huống vô cùng nguy hiểm, có thể dẫn đến mất mạng hoặc mất mát tài sản. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, phản xạ tự nhiên và kinh nghiệm dân gian mách bảo con người phải cố gắng vơ vét, bám víu vào bất cứ thứ gì có thể nổi trên mặt nước để giữ mạng sống. Cây nứa, với đặc tính nhẹ, rỗng ruột, có khả năng nổi tốt, thường có sẵn ở các vùng quê sông nước, trở thành một vật cứu sinh trong tình huống này. Do đó, "vỡ bè" tượng trưng cho tai họa bất ngờ, còn "vớ lấy cây nứa" là hành động phản ứng cuối cùng để tìm kiếm sự sống, dù là mong manh nhất. Câu nói này ra đời như một bài học kinh nghiệm được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác về cách đối mặt với nghịch cảnh.