Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Vợ bìu con ríu" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi vai trò trụ cột gia đình của người đàn ông được đề cao. Nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, người đàn ông phải làm lụng vất vả ngoài đồng, từ sáng sớm đến tối mịt để nuôi sống cả gia đình. Người vợ ở nhà chăm sóc con cái, lo toan việc nội trợ, nhưng sự phụ thuộc của con cái vào mẹ, đặc biệt là những đứa trẻ còn nhỏ, khiến người mẹ khó có thể thoát ly khỏi bổn phận. Khi người chồng đi làm về, hình ảnh người vợ mệt mỏi vì công việc nhà và con cái bám theo không rời càng làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho người đàn ông. "Bìu" gợi lên sự nặng nhọc, cồng kềnh, còn "ríu" ám chỉ sự quấn quýt, bám dính không cho người chồng có chút không gian riêng tư hay nghỉ ngơi. Thành ngữ này phản ánh chân thực cái khổ, cái vất vả của người đàn ông trong gia đình truyền thống, dù họ là trụ cột nhưng cũng phải gánh chịu nhiều áp lực.