Nguồn gốc và Xuất xứ
Trong đời sống nông nghiệp xưa, voi là loài vật to lớn, mạnh mẽ, thường được người dân tộc thiểu số Tây Nguyên và một số vùng miền núi phía Bắc nuôi dưỡng để phục vụ lao động, chiến tranh hoặc làm phương tiện di chuyển. Con voi đực thường đi theo đàn có voi cái, và khi không có voi cái bên cạnh, nó có thể trở nên bơ vơ, buồn bã, mất đi sự sung mãn và khả năng sinh sản. Từ quan sát thực tế này, người xưa đã liên hệ với đời sống con người. Người đàn ông, trụ cột của gia đình, nếu không có vợ để cùng xây dựng cuộc sống, sẻ chia gánh nặng, vun vén gia đình, thì cũng dễ rơi vào trạng thái cô đơn, thiếu thốn tình cảm, thậm chí ảnh hưởng đến tâm lý và sinh khí. Câu thành ngữ ra đời từ kinh nghiệm thực tế về tập tính của loài vật, gắn liền với đời sống lao động sản xuất và quan niệm về vai trò của người phụ nữ trong gia đình Việt Nam xưa.