Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ thực tiễn đời sống xã hội Việt Nam xưa, nơi mà các mối quan hệ làng xóm, cộng đồng rất chặt chẽ. Trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước truyền thống, tài sản của người dân chủ yếu là vật nuôi, nông sản, công cụ lao động. Tình trạng trộm cắp, dù nhỏ, cũng gây ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của bà con. Hành vi "ăn cắp" là hành vi sai trái, đáng bị lên án. Việc "la làng" ở đây không chỉ là hành động vô cớ mà mang tính chiến thuật của kẻ gian. Họ la hét, kêu gào như thể mình bị oan, bị tấn công, nhằm gây hoang mang, làm mất tập trung của dân làng, khiến mọi người nghi ngờ lẫn nhau hoặc xuôi theo lời kẻ gian để tránh rắc rối. Cách làm này vừa cho thấy sự trơ trẽn, bất chấp đạo lý của kẻ trộm, vừa là bài học cảnh giác cho cộng đồng trước những kẻ gian manh, xảo quyệt.