Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của câu thành ngữ này gắn liền với đời sống tâm linh và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở những vùng quê có nhiều chùa chiền. Chùa chiền là trung tâm văn hóa, tín ngưỡng, nơi diễn ra các nghi lễ tôn giáo với tiếng trống, tiếng mõ vang vọng. Đối với những người dân sống xa chùa, tiếng trống ấy đôi khi chỉ là một âm thanh xa xăm, mơ hồ, hoặc thậm chí không nghe thấy, tạo cảm giác thanh bình, yên ả. Ngược lại, những người dân sống ngay sát chùa thì lại phải chịu đựng sự ồn ào liên tục từ tiếng trống, tiếng kinh kệ, tiếng tụng niệm vào những dịp lễ, ngày sóc, vọng. Sự khác biệt này không chỉ là về âm thanh mà còn phản ánh cách con người cảm nhận và chịu tác động từ môi trường xung quanh. Câu thành ngữ ra đời từ quan sát thực tế đời sống đó, trở thành lời răn dạy về sự cân bằng trong mối quan hệ, tránh xa lánh hay quá phụ thuộc, để có cái nhìn tỉnh táo hơn về cuộc sống.